Truyện - Thơ - Nhạc

Thơ: TIỄN MẸ VỀ QUÊ TRỜI

Chúa gọi mẹ về ngày của Mẹ Con về bên mẹ chịu lễ tang Đường xa rong ruổi muôn vạn dặm Trời mưa u ám nặng sầu thương.

 

 

TIỄN MẸ VỀ QUÊ TRỜI

 

M. Hiếu Liêm

 

Chúa gọi mẹ về ngày của Mẹ[1]

Con về bên mẹ chịu lễ tang

Đường xa rong ruổi muôn vạn dặm

Trời mưa u ám nặng sầu thương.

 

Vượt qua bao trạm kiểm Cô-vít

Về đến đầu làng phải dừng chân

Bao nhiêu tình cảm dành cho mẹ

Tan theo sương khói vào hư không.

 

Vì con Cô-vít gây ngăn cách

Con không gặp mẹ để tiễn đưa

Hương lòng con thắp gởi theo gió

Bay về bên mẹ phút chia ly.

 

Ngày Mẹ ra đi thật lặng lẽ

Thanh thoát nhẹ nhàng tựa áng mây

Không gây phiền lụy cho con cháu

Phúc đức mẹ hiền tỏa ngát hương.

 

Con từ biệt mẹ ngày của Chúa[2]

Đôi bờ cách trở vẫn hiệp thông

Mẹ về yên nghỉ trong lòng đất

Đi vào cõi phúc hưởng vinh quang.

 

Tạ ơn Chúa giàu lòng thương xót

Khấng ban cho mẹ đầy phúc ân

Tám mốt năm trời nơi cõi tạm

Mẹ sống bình an giữa ba đào.

 

Hành trình lữ khách con theo mẹ

Không còn có mẹ bước bên con

Kiên cường như mẹ: tin, cậy, mến

Hẹn gặp mẹ hiền cõi trời cao.

 

 

(Ghi nhớ ngày sinh nhật của mẹ trên quê trời: 13/9/2021)

Phước Lý 15/9: Lễ Mẹ Sầu Bi

 

 

 

 

 _____________________

 

[1] Mẹ được Chúa gọi về lúc 6giờ 30, ngày 13/9/21, ngày Mẹ Maria hiện ra tại Fatima.

[2] Thánh lễ an táng mẹ lúc 15 giờ 00’ ngày 14/9: Lễ Suy tôn Thánh giá, ngày của Chúa.