Truyện - Thơ - Nhạc

CHÙM THƠ GIÁNG SINH (Hiền Lâm)

Đêm nay thiên sứ hân hoan - Hát: “Vinh danh Chúa, bình an muôn loài”.

 

ĐÊM THÁNH VÔ CÙNG

 

Đêm nay đêm thánh vô cùng,

Đêm nay Con Chúa Cửu Trùng giáng sinh,

Đêm nay ánh sáng bình minh

Chiếu soi trên mọi sinh linh vũ hoàn,

Đêm nay thiên sứ hân hoan

Hát: “Vinh danh Chúa, bình an muôn loài”.

Đêm nay Chúa viếng dân Người,

Đêm nay xe kết đất trời không trung,

Đêm nay đêm thánh vô cùng

Đêm nay nhạc thánh tưng bừng vang xa…

 

 

 

CỦA MÙA ĐÔNG

  

Của mùa đông đêm về tiết lạnh căm,

Của cơn gió rì rào rung cành lá, 

Của lớp sóng dập dồn xô vách đá, 

Của đoạn đường se lạnh, đất khô hanh.

  

Của vì sao lấp loé sáng long lanh,

Của đôi mắt đăm chiêu nhìn không nói, 

Của ánh đèn lập loè trong đêm tối, 

Của ‘tiếng rừng” dai dẳng giữa mù sương.

 

Của một đêm tràn ngập tình yêu thương, 

Của bài ca thiên thần vang tiếng hát, 

Của mục đồng thức trông coi đàn vật,

Của đàn chiên thở nhẹ chút hơi hèn.

 

Của Giuse đang tìm chút lửa nhen, 

Của Mary vỗ về – tình người mẹ, 

Của Giêsu mỉm cười – tình Giáng Thế, 

Của vui mừng tràn ngập cả sinh linh.

 

 

 

CHIỀU ĐÔNG

 

Chiều tàn phủ ngập bóng hoàng hôn

Quán trọ Bê-lem đã ứ dồn.

Giu-se không còn nơi trú ngụ,

Ma-ry đã hết chỗ sinh con.

Hang đá tồi tàn nên quán trọ,

Máng lừa chật chội tựa nôi ươm.

Vua cả càn khôn vào dương thế

Đìu hiu cô quạnh… cảnh đông buồn.

 

 

 

NGÀI ĐẾN TÌM AI

  

Ngài bỏ ngai vàng đến tìm ai 

Khi ánh kim ô khuất non đoài, 

Khi bóng hoàng hôn đà buông xuống 

Khi màn tăm tối ngập trần ai ?

 

Ngài đến tìm ai, kiếm tìm ai

Không đến cung triều: Chốn vinh oai,

Không kiếm giàu sang nơi thành thị,

Lại tìm hang vắng… giữa đêm dài ?

 

Ngài đến tìm ai chốn lạnh lùng

Đìu hiu cô quạnh: cảnh trời đông ?

Sao không giáng thế vào xuân ấm,

Hay lúc hạ sang đượm nắng hồng ?

 

Vua đến tìm ai chốn hoang đồng

Lấy máng cỏ làm bệ ngai long,

Không có quan quân theo hầu cận

Chỉ có dăm ba đứa mục đồng ?

 

***

Có phải rằng Ngài đến tìm tôi

Đang sống bơ vơ giữa dòng đời,

Đang mãi lạnh lùng trong tiết giá,

Nghèo nàn tội lỗi với đơn côi…?

 

Ngài đến tìm tôi, kiếm tìm tôi,

Ngài đến mang thay án tội đời,

Ngài đến phá tan màn tăm tối,

Ngài đến tìm tôi, đến tìm tôi...

 

 

 

GIẤC MƠ BAY

 

Giữa đêm buồn, trời mùa đông lạnh giá

Thiếp giấc nồng, đêm dài, ngả canh hai 

Tôi chiêm bao: mơ mộng… giấc thiệt dài 

Ngược thời gian tìm về Ngày Sáng Thế:

 

Tôi bơ vơ tìm địa đàng nguyên thủy

Kiếm cội nguồn nơi nguyên tổ phát sinh 

Tìm cây xanh: muôn hoa ngọt trái lành 

Và trái cây biết điều lành điều dữ…

 

Tôi buồn rầu nhìn địa đàng dang dở

Cây “trường sanh bất tử” có còn đâu,

Không trái ngon… chỉ còn đất bạc màu

Bao thú muông… trốn về đâu chẳng rõ?

 

Và A-đam, E-và đâu còn nữa,

Thầm trách hờn nguyên tổ dại kiêu căng 

Muốn cao sang ngang sánh Đấng Vĩnh Hằng 

Để tội đời làm tiêu tan tất cả.

*

*    *

Giấc mơ bay… lại giấc mơ kỳ lạ:

Đưa tôi vào nơi hoang dã đồng hoang

Thôn Bêlem trong lạnh giá đêm trường

Tiếng dế kêu… đám mục đồng canh thức.

 

Bỗng từ đâu: tiếng sứ thần ca hát

Lời “vinh danh Thiên Chúa chốn cung trời

Và bình an cho nhân loại khắp nơi”

Hoà tiếng chuông giao thời vang rộn rã.

 

Tôi giật mình trước những điều kỳ lạ

Khi nhìn vào một hang đá nhỏ xinh

Có ánh sao chiếu sáng khóm đùng đình

Từ trong hang một vầng hồng toả rạng,

 

Một trẻ thơ mới sinh nằm trong máng,

Một mẹ hiền quỳ chiêm ngắm niệm suy,

Một người cha nhóm lửa… ấm Hài Nhi

Mấy chú lừa con thở làn hơi ấm…

 

Tôi cung chiêm và thì thầm tự hỏi:

Cảnh địa đàng… có phải đã tái sinh?

A-đam mới phải chăng đã thành hình?

E-và mới nay lại là Mẫu Thánh?

 

Trong trí tôi vọng lên lời Kinh Thánh

Này Ngôi Hai – Cứu Chúa đã hạ sinh

Đầy khiêm nhu, mang lấy kiếp tội tình,

Chính Ngài là cây Trường Sinh Bất Tử.

 

Vườn địa đàng nay là hang đá nhỏ,

Ánh sao đông thay tinh tú muôn trùng

Maria – Eva mới khiêm nhường

Đám lừa chiên thay muôn ngàn muông thú.

 

Tôi vui quá và vỗ tay mừng rỡ

Nào ngờ đâu đụng phải bức tường thưa

Bừng tỉnh dậy tôi mới biết mình mơ

Kinh ngạc quá! Ôi giấc mơ kỳ diệu!

 

 

Hiền Lâm