Suy niệm

Suy niệm Tin Mừng CN I Mùa Vọng, C: TỈNH THỨC VÀ CẦU NGUYỆN

Có tỉnh thức cầu nguyện ta mới khao khát Chúa đến. Có tỉnh thức cầu nguyện, khi Chúa đến ta mới đứng dậy và ngẩng cao đầu lên. Có tỉnh thức cầu nguyện ta mới gặp được Chúa. Có tỉnh thức cầu nguyện ta mới được vào thế giới mới với Chúa. Tỉnh thức cầu nguyện, ta có thể gặp Chúa ngay bây giờ trong ngày hôm nay.

 

 

TỈNH THỨC VÀ CẦU NGUYỆN

(Lc 21,25-28.34-36)

 

 

Luân An

 

Năm 2021 là năm có nhiều biến động làm cho cuộc sống con người bị xáo trộn. Khởi đi từ sự bùng phát trở lại của đại dịch virus Corona dẫn đến hệ lụy của nó là cuộc sống bất ổn và đầy lo âu. Xã hội bất ổn. Gia đình bất an. Cha mẹ mất con cái, con cái mất cha mẹ. Vợ chồng mất nhau. Các công ty đóng cửa, công nhân không có việc làm, cuộc sống đói khát, kinh tế kiệt quệ… Trước tình cảnh đó, nhiều người cảm thấy hoang mang lo sợ và tự hỏi rồi cuộc sống sẽ về đâu?

 

Cùng thời điểm này Giáo hội mời gọi con cái mình bước vào Mùa Vọng với Chúa Nhật thứ nhất dưới sự hướng dẫn của Lời Chúa qua các bài đọc. Như chúng ta biết tự bản chất, Mùa Vọng mang hai đặc tính: “Vừa là mùa chuẩn bị lễ trọng Giáng Sinh, vừa là mùa mà qua việc kính nhớ này, các tín hữu hướng lòng trông đợi Chúa Kitô đến lần hai trong ngày tận thế” (AC 39). Trên nền tảng này thiết nghĩ các bài đọc Thánh Kinh hôm này phải mang cả hai đặc tính. Thế nhưng dường như các bài đọc hôm nay, đặc biệt là bài Tin Mừng không đề cập tới việc loan báo niềm vui Đấng cứu thế sẽ sinh ra mà chỉ đề cập tới việc loan báo Chúa đến trong ngày phán xét với cảnh biển gào sóng thét: “Sẽ có những điềm lạ trên mặt trời, mặt trăng và các vì sao. Dưới đất, muôn dân sẽ lo lắng hoang mang trước cảnh biển gào sóng thét. Người ta sợ đến hồn xiêu phách lạc, chờ những gì sắp giáng xuống địa cầu, vì các quyền lực trên trời sẽ bị lay chuyển” (c.25-27) Một câu hỏi đặt ra là vì sao Giáo hội lại giới thiệu những bài đọc Kinh Thánh này? Theo Đức tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt: “Giáo hội muốn cho chúng ta hiểu ý nghĩa thần học của việc chờ mong Chúa đến”. Hẳn thật, hằng năm vào Mùa Vọng, Giáo hội mời gọi ta chuẩn bị tâm hồn để đón Chúa đến. Thực ra Chúa đã đến rồi khi sinh ra tại hang đá Bêlem cách đây hơn hai ngàn năm. Tuy nhiên ta vẫn chờ mong vì Chúa đến hằng ngày với ta. Và nhất là Chúa sẽ đến trong ngày phán xét. Qua các bài đọc hôm nay xin mượn ý tưởng của Đức tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt đưa ra những hướng dẫn giúp chúng ta suy niệm các bài đọc lời Chúa hôm nay.

 

Mọi sự sẽ qua đi: Với con người, khi hiện diện giữa thế giới này, dù tin hay không tin cũng phải nhìn nhận có hai thế giới. Thế giới hiện tại và thế giới tương lai. Thế giới hiện tại sẽ qua đi và thế giới tương lai sẽ xuất hiện. Vạn vật có khởi đầu và có kết thúc. Con người có sinh có tử. Đó là định luật tự nhiên. Không chỉ những gì yếu đuối nhỏ bé mới qua đi, cả những gì lớn lao mạnh mẽ có vẻ bền vững nhất như mặt trời, mặt trăng cũng qua đi. Điều quan trọng nhất là chính chúng ta cũng qua đi. Khi thế giới này qua đi, một thế giới mới sẽ bắt đầu: thế giới vĩnh cữu.

 

Chúa làm chủ lịch sử: Sở dĩ thế giới cũ tan biến đi vì Chúa định cho nó một thời hạn. Khi thế giới đến ngày cùng tháng tận Chúa sẽ đến. Quyền uy của Chúa thể hiện qua việc Chúa xét xử thế giới cũ và khai sinh thế giới mới. Sau cảnh tan vỡ kinh hoàng của thế giới cũ sẽ là một khởi đầu mới đem lại niềm hy vọng mới cho con người. Có thể nói thế giới không chấm dứt nhưng biến đổi. Từ một thế giới mong manh mau tàn đến một thế giới vững bền vĩnh cửu. Từ một thế giới tương đối đến một thế giới tuyệt đối.

 

Ta tự quyết định vận mệnh đời mình: Thế giới này sẽ qua đi, thế giới mới sẽ xuất hiện. Chúng ta sẽ bị hủy diệt với thế giới cũ hay sẽ được hạnh phúc trong thế giới mới, điều đó tùy thuộc bản thân ta. Chúa đưa ra những chỉ dẫn cụ thể rõ ràng. Thế giới cũ sẽ suy tàn. Nếu ai quá gắn bó với nó sẽ khổ sở. Thế giới mới sẽ tới. Ai biết chuẩn bị chờ đón sẽ được hạnh phúc. Phải làm gì? Thưa phải tỉnh thức và cầu nguyện.

 

Tỉnh thức không “chè chén say sưa”, tức là không quá mê mẩn những đam mê hưởng thụ đời này. Tỉnh thức không “lo lắng sự đời”, nghĩa là không quá mê say danh, lợi, thú, là những giá trị đời này. Tỉnh thức là biết chuẩn bị cho đời sau bằng cách vươn tâm hồn lên những chân trời cao thượng. Tỉnh thức tuy còn sống ở đời này nhưng tâm hồn đã hướng về những giá trị tinh thần vĩnh cửu đời sau.

 

Cầu nguyện vì tinh thần mau mắn nhưng xác thịt nặng nề. Cầu nguyện để biết tỉnh thức. Vì khi cầu nguyện ta tách ra khỏi sự ràng buộc của thế giới vật chất để vươn tới thế giới tâm linh. Nhất là cầu nguyện để xin ơn Chúa giúp. Con người phàm trần xác thịt nặng nề luôn bị trần gian lôi kéo. Chỉ với ơn Chúa giúp ta mới thoát ra khỏi vòng giam hãm của vật chất để vươn tâm hồn lên thế giới thiêng liêng.

 

Có tỉnh thức cầu nguyện ta mới khao khát Chúa đến. Có tỉnh thức cầu nguyện, khi Chúa đến ta mới đứng dậy và ngẩng cao đầu lên. Có tỉnh thức cầu nguyện ta mới gặp được Chúa. Có tỉnh thức cầu nguyện ta mới được vào thế giới mới với Chúa. Tỉnh thức cầu nguyện, ta có thể gặp Chúa ngay bây giờ trong ngày hôm nay. Tỉnh thức cầu nguyện ta sẽ gặp được Chúa trong ngày lễ Chúa Giáng Sinh. Tỉnh thức cầu nguyện chắc chắn ta sẽ được gặp Chúa trong ngày cùng tận của thế giới. Chúa sẽ đón ta vào hưởng hạnh phúc trong một thế giới mới hạnh phúc tuyệt đối và không bao giờ tàn lụi (Đức Giám mục Ngô Quang Kiệt, /cac-bai-suy-niem-chua-nhat-1-mua-vong-nam-c, http://giaophanthaibinh.org).

 

Như vậy, tỉnh thức và cầu nguyện là hai yếu tố quan trọng mà Tin Mừng hôm nay muốn giới thiệu cho chúng ta. Cuộc sống vẫn đang trôi đi từng ngày và những điều cuộc sống mang đến, bên cạnh những điều làm cho ta vui sướng hạnh phúc thì vẫn còn đó điều chúng ta hoang mang lo lắng. Bởi vậy, chỉ có tỉnh thức và cầu nguyện mới giúp ta phân định được, đâu là sự thật đâu là giả dối; đâu là điều nên thực hiện, đâu là điều cần bỏ qua; đâu là điều cần chú tâm, đâu là điều không cần thiết. Có như vậy chúng ta mới đứng vững được trước mọi biến cố xẩy đền trong cuộc đời.