Suy niệm

Suy niệm Tin Mừng CN 30TN,B: "TỪ BÓNG TỐI ĐẾN ÁNH SÁNG" (Gioan Thánh Giá)

Về phía con người, họ cũng cần thức tỉnh, khao khát được giải thoát, chữa lành như người mù Ba-ti-mê.

 Mc 10, 46-52

T BÓNG TI ĐN ÁNH SÁNG

 Gioan Thánh Giá

Bi kịch đời người luôn là cuộc chiến giữa ánh sáng và tối tăm. Bởi lẽ, ánh sáng luôn chiếu soi thế gian tối tăm và “thế gian” tội lỗi luôn cố gắng dập tắt ánh sáng. Sống làm sao để từ bóng tối, ra khỏi, tìm đến, sống trong ánh sáng vẫn luôn là thao thức của bao người.  Đặt trong bối cảnh Tin Mừng Mc 10,46-52, với việc người mù Ba-ti-mê đến xin Đức  Giê su chữa lành: Thưa Thầy xin cho tôi được thấy (c51), chúng ta cùng tìm hiểu:

 

trong  bóng tối

Theo thánh sử Mác cô, Ông  Ba-ti-mê, con ông  Ti-mê,  ăn xin  bên vệ đường, là người  tình trạng mắt thể lý bị mù mù lòa.  Mặc dù thánh sử không nói rõ người này bị mù lòa  về “tâm linh”, nhưng chúng ta  cũng có thể nghĩ,  liên hệ tới tình trạng mùa lòa về tâm linh của những  người đang ở trong đêm tối của tội lỗi.

Đã hẳn, sinh ra, mọi người đều thuộc về cõi tối tăm vì tội nguyên tổ.  Mặt khác, trong đời sống luân lý, người ta vẫn làm những sự vô đạo, sự ác, sự dữ… Đó là tình trạng bóng tối, tội lỗi thống trị thân phận con người. Ngoài ra trường hợp  có những người cũng ở trong bóng tối “trí khôn bị mù tối” trước ân sủng của Thiên Chúa mà lại không hay biết (x. Ep 4, 18).

Như thế, với bản chất thân phận  hữu hạn, con người luôn  bị  ảnh hưởng của tội lỗi, ở trong bóng  tối. Tuy nhiên, xem là phi lí, nhưng ngay ở trong tình trạng “những người được cho là đạo đức, lành thánh”, họ vẫn dễ bị mù tối trước ân sủng của Thiên  Chúa. Thánh Gioan Thánh Giá sánh ví như loài dơi mùa lòa trước ánh sáng của mặt trời thế nào thì trí khôn con người cũng bị mùa lòa trước ánh sáng Thiên Chúa  như thế. Lý do, theo thánh nhân, con  người với dục vọng, ham muốn những gì thuộc về vật chất, những thứ tình tiền tài, danh vọng… che khuất đi ánh sáng ân sủng của  Thiên Chúa. Ngay đến cả những ân huệ ban của Thiên Chúa  người ta lầm tưởng là Thiên  Chúa.

 

Tìm đến ánh sáng.

Trong Tin Mừng trình thuật,  người mù  Ba-ti-mê  kêu lên:  “Lạy  ông  Giêsu con vua Đa-vid xin dủ lòng thương tôi” (Mc 10,47). Để đáp lại khát khao chữa lành của  ông  Ba-ti-mê: “Thưa Thầy xin Cho tôi thấy được”  (c 51).  Đức Giê-su đã chữa lành và  Người xác quyết: “Lòng tin của anh đã cứu anh.

Nếu như nhiều người đã sống trong bóng tối của tội lỗi, thì ánh sáng vẫn chiếu soi. Ánh sáng làm  bừng lên trong họ được giải thoát. Anh mù được chữa lành cũng là một quá trình tiệm tiến ở trong bóng tối, ra khỏi tìm đến ánh sáng. Đó là một quá trình đấu tranh liên lỉ  giữa  ánh sáng và bóng tối, giữa  làm những điều lành và điều dữ trong một con người, cũng như loài người.

Giải  thích cho quá trình đó, chúng ta cũng chân nhận:  phải có ánh sáng của Thiên Chúa chiếu dọi vào lương  tâm, thức tỉnh con người, họ mới bước ra khỏi vực thẳm của thân phận con người, của tình trạng đời sống tự nhiên, đến đời sống luân lý tâm linh… và đời sống ân sủng.  Để diễn tả kinh nghiệm bước ra từ đêm tối đến ánh sáng, Vịnh gia đã minh chứng : “Lạy Chúa nhờ ánh sáng của Ngài chúng con mới nhìn thấy ánh sáng” (Tv 36, 10).

 Cùng một xác tín như Vịnh gia, thánh Phao lô cũng cho biết kinh nghiệm mà ngài với thân phận con người tội lỗi, ở trong đêm trường bóng tối tội lỗi, nay được Ánh Sáng giải thoát. Chính Đức Ki -tô là ánh sáng, chính Thiên Chúa đã gọi chúng ta từ tối tăm vào ánh sáng diệu của Người (x.1P 2,9). Xưa chúng ta  ở trong tối tăm, nay trong  Đức Ki-tô chúng ta đã được chiếu soi. Xưa kia chúng ta làm là tối tăm, nhưng nay  trong Chúa chúng ta là ánh sáng (Eph 5, 8).

Như  thế, bằng kinh nghiệm của Vịnh  gia, cũng như  thánh Phao-lô, và hôm nay cụ thể người mù Ba-ti-mê, chúng ta nhận ra, tìm đến, sống trong ánh sáng, như là một lẽ đương nhiên. Bởi ý định cứu độ của Thiên Chúa, Người khởi xướng, ban quyền năng, kêu gọi con người sống trong Ánh Sáng để được cứu độ. Về phía con người, họ cũng cần thức tỉnh, khao khát được giải thoát, chữa lành như người mù Ba-ti-mê.

Cuộc sống từ bóng tối đến ánh sáng, người ta  không đo bằng được bằng gang tấc, centimét, hay là quãng đường bao nhiêu. Người ta chỉ phần nào lượng giá được bằng đời sống, sống như Đức Giê-su đã truyền dạy, điều quan trọng là đừng để lu mờ ánh sáng nội tâm của mình, cũng giống như phải săn sóc con mắt là đèn soi thân xác (x.Mt 6,22). Phải mặc lấy khí giới ánh sáng và vất bỏ những việc tối tăm (x. Rm 13,12). Một cách cụ thể, với tình yêu huynh đệ, người ta nhận ra mình ở trong tối tăm hay trong ánh sáng (x. 1Ga 2,8-11). Khi sống như thế,  chúng ta sống như con cái ánh sáng đích thực, chiếu giãi cho mọi người ánh sáng thần linh chiếu sáng thế gian (Mt 5,14).