Suy niệm

CN XII TN, C - LỄ MÌNH VÀ MÁU CHÚA KITÔ: LƯƠNG THỰC NUÔI DƯỠNG CON NGƯỜI

Khi thiết lập Bí tích Thánh Thể, Chúa Giêsu đã ban cho nhân loại lương thực thần linh đem lại sự sống đời đời là chính Thịt Máu Người.

 

MÌNH VÀ MÁU CHÚA KITÔ: LƯƠNG THỰC NUÔI DƯỠNG CON NGƯỜI

(Lc 9b,11-17)

 

Bảo Tâm

 

Mọi thứ thức ăn trần gian, con người không lấy làm no đủ. Người nghèo không chỉ cần cơm bánh, mà còn cần tình thương. Người giàu dư cơm bánh, nhưng lại cần lẽ sống. Chỉ có Chúa Giêsu mới có khả năng trao ban và lấp đầy mọi khát vọng thâm sâu nhất của con người. Bài Tin mừng hôm nay là một minh chứng cho chân lý này: Người dạy dỗ Lời chân lý; Người hóa bánh ra nhiều để nuôi sống dân chúng, phép lạ này chính là hình ảnh báo trước Chúa Giêsu sẽ lập Bí tích Thánh Thể sau này.

 

Khi thiết lập Bí tích Thánh Thể, Chúa Giêsu đã ban cho nhân loại lương thực thần linh đem lại sự sống đời đời là chính Thịt Máu Người: “Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì ở lại trong tôi, và tôi ở lại trong người ấy. Như Chúa Cha là Đấng hằng sống đã sai tôi, và tôi sống nhờ Chúa Cha thế nào, thì kẻ ăn tôi, cũng sẽ nhờ tôi mà được sống như vậy” (Ga 6,56-57). Đó là một thực tại siêu nhiên không bao giờ nhân loại hiểu thấu, nhưng những ai ở trong Hội thánh Công giáo đều tin như thế và các tín hữu thời Giáo hội sơ khai cũng đều đã tin như thế. Ngài đã hiến thân làm lương thực nuôi dưỡng những ai đói khát, một Thiên Chúa đã tự bỏ mình đi để trở thành “lương thực” nuôi dưỡng con người.

 

Có một câu chuyện kể lại rằng: Cách đây không bao lâu, một đám thợ lặn đã tìm ra chiếc tàu Tây Ban Nha bị chìm dưới đáy biển ngoài khơi Bắc Ái Nhĩ Lan. Trong số các báu vật tìm được trong tàu, họ thấy một chiếc nhẫn bằng vàng, trên mặt nhẫn có chạm một bàn tay nắm trái tim với dòng chữ: Anh không còn gì hơn nữa để cho em!

 

Hình ảnh và câu nói trên nhắc chúng ta nhớ đến việc Chúa Giêsu đã chịu chết để cứu chuộc chúng ta. Trái tim Người đã bị đâm thủng vì chúng ta và Người còn tự nguyện trở nên thần lương cho đời sống Kitô hữu của chúng ta trong Bí tích Thánh Thể. 

 

Nhiều thần học gia nói rằng: việc Chúa Giêsu từ bỏ ngai Trời của mình, hoá thân làm người cũng đủ cứu chuộc chúng ta rồi. Thế nhưng, với lòng yêu thương chúng ta quá bội, Ngài còn muốn trao ban cho chúng ta tất cả tình yêu, trao ban cả mạng sống của Người. Chính sự hy sinh vô cùng này có sức cứu chữa tất cả mọi tâm hồn tội lỗi, tha thứ mọi hình phạt mà con người đáng phải chịu. Ai yêu mến Chúa hết lòng, và ước ao trở nên một với Ngài trong Bí tích Thánh thể, sẽ được nên giống Chúa và chắc chắn sẽ được phần thưởng Nước Trời.

 

Thời nay, chúng ta không được gặp Chúa Giêsu, không được nghe Người giảng trực tiếp như các Tông đồ ngày xưa, nhưng chúng ta có Bí tích Thánh Thể.  Mỗi lần chúng ta tham dự Thánh lễ là chúng ta được nghe lại lời Chúa và suy niệm theo sự gợi ý của vị linh mục, sau đó được rước chính Chúa vào lòng như xưa kia Giakêu, Phêrô, chị em Lazarô... đã rước Chúa vào nhà mình. Giáo lý Công giáo dạy rằng: mỗi khi chúng ta rước lễ là được kết hợp mật thiết với Chúa Giêsu và hợp nhất với nhau, được tha thứ các lỗi nhẹ, được Chúa thêm sức giúp chúng ta chống trả các cơn cám dỗ... Vấn đề là chúng ta có cảm nghiệm được sự hiện diện của Chúa trong lòng mình không? Hay chúng ta rước lễ vì thói quen, rước rồi mà không nhớ là Chúa đang ngự trong lòng mình, quên việc tiếp đón và tâm sự với Chúa? Nếu chúng ta rước Chúa cách thờ ơ như vậy thì không chừng đáng bị phạt hơn là được ơn, như lời Thánh Phaolo đã cảnh báo cho các tín hưu Côrintô: “Vì thế, bất cứ ai ăn bánh hay uống chén của Chúa cách bất xứng, thì cũng phạm đến Mình và Máu Chúa” (1Cr 11,27) Vì vậy, phải chuẩn bị tâm hồn kỹ lưỡng trước khi rước Chúa. Ước gì mỗi lần rước Chúa, chúng ta đều rước với lòng yêu mến chân thành, cung kính để an ủi trái tim Chúa và nhận được tràn đầy ơn ích thiêng liêng.

 

Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể, Mình và Máu Chúa là hồng ân vô giá. Xin cho mỗi người chúng con biết mau mắn đón nhận sự sống thần linh của Chúa bằng việc tham dự Thánh Lễ tích cực, trọn vẹn và rước Mình Máu Chúa vào lòng. Nhờ đó, chúng con được lớn lên trong niềm tin, trong tình yêu Chúa. Amen.