Suy niệm

Chia sẻ Tin Mừng CN XI TN, năm B: "Sự lớn mạnh của Nước Trời" (Ephrem Hoàng Quốc Tuấn)

Một khi đã được gieo, Lời đi sâu vào trong các tâm trí và con tim và biến đổi những ai nghe Lời.

 

 Sự lớn mạnh của Nước Trời

Mc 2,26-36

 

 

Theo dòng lịch sử, từ ngày Đức Giêsu đến trần gian khởi sự loan báo Tin Mừng cứu độ cho đến hôm nay, Nước Thiên Chúa đã không ngừng lớn mạnh và phát triển. Đã có những giai đoạn, Hội Thánh tưởng chừng như bị các thế lực trần gian vùi dập, nhưng sức sống mãnh liệt của hạt giống Tin Mừng là bất diệt. Sự lớn mạnh của nó là một mầu nhiệm mà con người không thể lý giải. Điều này đã được Đức Giêsu nói tới trong các dụ ngôn về Nước Thiên Chúa, nhất là trong bài Tin Mừng hôm nay. Như sự vươn mình âm thầm của hạt giống, Hội Thánh cũng sẽ phát triển và lớn mạnh giữa phong ba bão táp giữa trần gian. Lời Chúa công bố hôm nay chính là Tin Mừng cho Hội Thánh lữ hành. Hội Thánh là bí tích của Nước Thiên Chúa, tức là dấu chỉ và là tôi tớ phục vụ cho Nước Chúa, nên Hội Thánh nghe được từ Lời Chúa hôm nay một sứ điệp quan trọng: tín thác và kiên nhẫn. Vì Nước Thiên Chúa là công trình của Thiên Chúa, nên Hội Thánh luôn tín thác vào sự tác động quyền năng của Thiên Chúa.

Dưới cái nhìn của thánh Marcô, dụ ngôn hạt cải chứa đựng cách diễn tả tuyệt vời về bí mật Mêsia. Thiên Chúa đã gieo một thứ hạt giống lạ lùng vô cùng, thứ hạt giống từ trời gieo xuống đất, đó là Ngôi Lời xuống thế làm người. Thế gian chẳng ai biết Người bởi đâu! như Gioan viết: “Ngôi Lời là ánh sáng thật, ánh sáng đến thế gian; thế gian nhờ Người mà có nhưng lại không nhận biết Người” (Ga 1,9-10). Dù thế gian không biết Người, Người vẫn như hạt cải mọc lên lớn hơn mọi thứ, xum xuê cho muôn dân tụ họp, sinh sống dưới bóng mát tình thương của Người. Hạt giống mang trong mình một sức mạnh vô phương kháng cự. Một khi đã được gieo, Lời đi sâu vào trong các tâm trí và con tim và biến đổi những ai nghe Lời. Hoa trái không lệ thuộc người gieo giống, người rao giảng, nhưng lệ thuộc vào sức mạnh mà hạt giống có trong mình. Không ai có thể kéo một cây con để làm cho nó mọc nhanh hơn được! Dụ ngôn dạy chúng ta đặt tin tưởng nơi lời Tin Mừng. Làm cho hạt giống-Lời lớn lên: đây không phải là công việc của chúng ta. Chúng ta chỉ có một việc phải làm đó là gieo Lời trên mảnh đất được giao cho chúng ta. Rồi sẽ đến lúc thu hoạch. Đức Giêsu cho các thính giả hiểu rằng thời gian Người hoạt động ở trần gian chính là giai đoạn cuối cùng của Lịch sử cứu độ, đi sát ngay trước cuộc can thiệp chung cuộc của Thiên Chúa.

Ta hãy chú ý đến cung cách của người nông dân. Anh chỉ cần chú tâm vào việc gieo giống. Một cách nào đó, anh ta đã thi hành trách nhiệm của mình xong rồi, giờ đây thật bình tâm và thanh thản, anh ta tiếp tục sống và làm việc như mọi ngày, ăn ngủ, thức và làm việc cần làm. Còn chuyện hạt giống đâm chồi và mọc lên là chuyện sẽ đến và chuyện này đã có người khác lo rồi. Vì thế, nếu nói anh nông dân lười biếng thì tội nghiệp cho anh ta, và cũng không thể nói rằng anh ta chẳng màng gì đến việc hạt giống mọc lên thế nào. Như vậy, ở đây Chúa Giêsu muốn diễn tả một điều rất hay mà thánh Phao-lô đã nêu bật: “Vậy A-pô-lô là gì? Phao-lô là gì? Đó là những tôi tớ đã giúp cho anh em có đức tin, mỗi người đã làm theo khả năng Chúa ban. Tôi trồng, anh A-pô-lô tưới, nhưng Thiên Chúa mới làm cho lớn lên. Vì thế, kẻ trồng hay người tưới chẳng là gì cả, nhưng Thiên Chúa, Đấng làm cho lớn lên, mới đáng kể” (1Cr 3, 5-7) Vâng, chỉ có Thiên Chúa mới có thể ban tặng và Ngài cũng muốn ban tặng, nên người nông dân đã hiểu được điều này, vì thế người nông dân chẳng lo lắng, chẳng phiền muộn, mà ngược lại anh vẫn ngủ, vẫn thức và vẫn làm việc bình thương như mọi ngày.

Dụ ngôn về Nước Thiên Chúa hôm nay chính là hình ảnh của Tin Mừng chan hoà trong một nền văn hoá. Hạt giống Tin Mừng Ðức Giêsu Kitô đã đến với quê hương Việt Nam gần năm thế kỷ.Trước đó cả ngàn năm đã có ba tôn giáo lớn là Phật Giáo, Khổng Giáo, Lão Giáo và Tín Ngưỡng dân gian ăn sâu vào tâm hồn người Việt Nam. Phong tục tập quán, văn hóa Việt Nam, con người Việt Nam, đã được nhào luyện bởi tất cả những mầm sống cũng như giới hạn các tín ngưỡng đó. Trên nền tảng một đời sống tâm linh phong phú mà Phật Giáo, Khổng Giáo, Lão Giáo và nhất là Ðạo Ông Bà đã xây dựng từ hơn một ngàn năm, hạt giống Tin Mừng đã nẩy mầm và trổ sinh nhiều hoa trái. Tinh thần hiếu khách, lòng bao dung làm cho người Việt Nam sẵn sàng tiếp xúc với những người tỏ ra có thiện cảm với mình, cho dù họ từ xa đến. Với những đức tính như lòng hiếu thảo đối với ông bà cha mẹ, kính trên nhường dưới trong gia đình, với một tâm hồn yêu thích tĩnh mịch và chiêm niệm, người Việt Nam là một mảnh đất tốt để đón nhận những giá trị thiêng liêng hàm chứa trong Tin Mừng. Nhờ các nhà truyền giáo, từ các thế hệ tiền nhân, người Việt đã nhận lãnh nhiều điều tốt lành: những thường thức về vệ sinh, khoa học, những hiểu biết mới, những đồ vật quý hiếm cũng như những trợ giúp vật chất dù rất khiêm tốn, những nhân vật thánh thiêng đầy nhân ái… khiến họ, nhất là những người thuộc lớp bình dân, sẵn sàng đón nhận giáo lý mà những người tốt lành như vậy mang đến cho họ. Nhờ đó những tập tục phi lý và phi nhân (bùa mê, sát tế) như một gánh nặng đè lên cuộc đời của họ nay được cởi bỏ. Khi đã tìm gặp một vị thần đầy yêu thương, họ liền cảm thấy được giải thoát và tin theo.

Như vậy, Tin Mừng hôm nay giúp chúng ta sống niềm hy vọng Kitô giáo cách thiết thực. Chúng ta không làm hết mọi việc với sức riêng, không cần phải vất vả và lo lắng đến thành qủa, nhưng, như người gieo giống, chúng ta có thể thoải mái vô tư chờ sự lớn lên của hạt giống. Tuy nhiên, nói như thế, không có nghĩa là chúng ta không làm gì cả, vì “đêm hay ngày, người ấy ngủ hay thức, thì hạt giống vẫn nẩy mầm và mọc lên, bằng cách nào, thì người ấy không biết”? Không phải như thế! Vì công việc gieo vãi, vun trồng và tưới nước là phải của con người, còn việc làm cho hạt mầm mọc lên và đâm hoa kết trái là công việc của Thiên Chúa. Vì yếu tố quan trọng căn bản không phải là đòi hỏi những kế hoạch hay chương trình sống to lớn, nhưng là sự bền bỉ và kiên nhẫn thực hiện từng bước nhỏ, là hoàn tất những hành động bé nhỏ tầm thường trong cuộc sống. Nước Thiên Chúa sẽ được bắt đầu khi ở đâu có người biết mỉm cười an ủi người khác, biết nâng đỡ người đang gặp khó khăn. Nước Thiên Chúa được bắt đầu khi ở đâu có những bàn tay giơ ra và nắm chặt với nhau để làm hoà, khi ở đâu con người biết xích lại gần nhau với tất cả tâm hồn đầy thiện chí, khi ở đâu mọi người biết ngồi lại để cùng nhau bàn bạc và cùng nhau tìm cách giải quyết các vấn đề còn vướng mắc trong tâm tình đầy cảm thông và hiểu biết.

 

Ephraem Hoàng Quốc Tuấn