Bài giảng

Bài chia sẻ Tin Mừng Lễ Thánh Giuse 19/3 (Minh An)

Quả thật, vâng phục là thái độ mau mắn đáp lời của Thiên Chúa. Giuse đã vâng phục Thiên Chúa, nên ý định của Thiên Chúa được thành toàn và Giuse đã đóng góp phần mình rất lớn vào chương trình cứu độ này.

 

THÁNH GIUSE ĐÓN NHẬN MẦU NHIỆM  

(Mt 1,16.18-21.24)

 

Minh An

Kitô giáo thường hay nói đến các mầu nhiệm như: Mầu nhiệm Chúa Ba Ngôi, mầu nhiệm Ngôi Hai Nhập Thể, mầu nhiệm Đức Trinh Nữ sinh con mà vẫn đồng trinh... Mầu nhiệm là điều gì đó cao siêu, khó hiểu, là điều kín đáo chưa được nói cho biết, và nhiều khi nói ra thì ngay cả điều đó cũng vượt tầm hiểu biết của con người, khiến con người không thể nắm bắt được một cách rõ ràng và tường tận.

Hôm nay, Giáo hội cho chúng ta mừng kính trọng thể thánh cả Giuse, người có tước hiệu “Đấng công chính”. Thánh Giuse đã trở nên công chính vì biết vâng phục ý Chúa và biết sống theo lời dạy của Thiên Chúa trong mọi hoàn cảnh. Cho dù, những sự kiện xảy ra trong cuộc sống đầy oái ăm, bí nhiệm nhưng thánh Giuse vẫn vâng theo ý Chúa, để chương trình cứu độ của Ngài được thành tòan.

Thật vậy, bài Tin Mừng ngày mừng lễ thánh Giuse được trích từ Phúc âm thánh Matthêu (Mt 1,16.18-21.24), đã minh chứng cho chúng ta biết rõ về sự công chính của thánh Giuse trong việc vâng phục Thiên Chúa, qua mầu nhiệm mà ông rất khó hiểu, mầu nhiệm Con Thiên Chúa nhập thể trong cung lòng Đức Trinh Nữ Maria. Mầu nhiệm Con Thiên Chúa nhập thể đúng là vượt tầm hiểu biết của con người như thánh nhân, nhưng Giuse vẫn đáp tiếng xin vâng để đón nhận.

Đúng thế, điều khó hiểu trước tiên cho Giuse có lẽ là việc Maria mang thai. Maria được xem là „người vợ“ dịu hiền, đầy nhân đức thánh thiện như thế, nhưng tại sao lại mang thai khi mà Giuse “chưa ăn ở” với cô? Suy đi, nghĩ lại và có khi cảm thấy đớn đau trong lòng, nhưng vẫn chưa có lời đáp cho thỏa đáng…nên Giuse quyết tâm “bỏ của chạy lấy người” một cách kín đáo, âm thầm để không bị ảnh hưởng đến đời sống của cả hai người. Đó có thể là suy tính mang yếu tố rất con người nơi thánh Giuse: “…ông Giuse chồng bà Maria là người công chính và ông không muốn tố giác bà, nên mới định tâm bỏ bà cách kín đáo” (Mt 1,19). Thực ra, một số nhà chú giải không cho rằng, Giuse “bỏ của chạy lấy người”, nhưng ông thấy mầu nhiệm quá cao siêu nên không dám đón nhận, không dám cạnh tranh với Thiên Chúa của ông.

Băn khoăn, lo lắng… là dấu chỉ của một con người đầy bất an. Giuse không an lòng lắm với “mầu nhiệm” cực kỳ khó hiểu này! Nhưng Giuse là người công chính, không muốn tố giác sự việc này, nên đành âm thầm “đào tẩu”. Có lẽ trong trái tim của Giuse lúc này đã trào tràn tình yêu vô hạn, nhưng cũng chứa chan mùi vị đắng cay, khổ đau. Ông yêu thương Maria mà không cần đến luật pháp can dự; nếu ông tố giác Maria về tội “ngoại tình” thì luật pháp sẽ xử cô cho đến chết (bị ném đá cho đến chết). Đúng là chỉ có tình yêu mới can dự vào ý muốn của Giuse, ông thà chịu đựng trong âm thầm hơn là nhìn thấy cảnh tượng người vợ của mình bị ném đá cho đến chết. Ông đã đưa ra quyết định “đào tẩu” khỏi Maria một cách rất kín đáo, để cô được an toàn.

Thánh ý của Thiên Chúa thật nhiệm mầu, khi đã làm cho Đức Maria thụ thai bởi quyền năng của Chúa Thánh Thần, thì cũng phải làm cho Giuse khai thông về mầu nhiệm khó hiểu này nữa. Người đã hiểu thấu tâm trạng “khó xử” của Giuse và đã khai lòng mở trí qua giấc mộng cho ông, để ông tạm hiểu và chấp nhận “mầu nhiệm khó hiểu” đó: “Này Giuse, con cháu Đavit, đừng ngại đón bà Maria vợ ông về, vì người con bà đang cưu mang là do quyền năng Chúa Thánh Thần. Bà sẽ sinh con trai và ông sẽ đặt tên cho con trẻ là Giêsu, vì chính Người sẽ cứu dân Người khỏi tội lỗi của họ” (Mt 1,20-21).

Khi Giuse đã được “khai thông bế tắc” mầu nhiệm Thiên Chúa Nhập Thể trong cung lòng của vợ mình, ông đã đón nhận với tâm tình tôn kính, vâng phục Thiên Chúa: „Khi tỉnh giấc, ông Giuse làm như sứ thần Chúa dạy” (Mt 1,24a). Như thế, nhờ sự vâng phục, Giuse đã cho nhân loại thấy được giá trị Thiên Chúa “cứu” qua con người nhỏ bé Giêsu mà chính ông là người hướng dẫn, nuôi nấng và bảo vệ trong gia đình Nazareth.

Quả thật, vâng phục là thái độ mau mắn đáp lời của Thiên Chúa. Giuse đã vâng phục Thiên Chúa, nên ý định của Thiên Chúa được thành toàn và Giuse đã đóng góp phần mình rất lớn vào chương trình cứu độ này. Nếu chúng ta gọi Đức Maria với tước hiệu “Mẹ Đấng cứu chuộc”, chúng ta cũng có thể gọi thánh Giuse là “cha nuôi của Đấng cứu chuộc” thì chẳng có gì là sai trái cả. Ngài đáng được đón nhận tước hiệu như thế, vì ngài cũng đã tham gia vào sứ vụ cứu chuộc của Con Thiên Chúa.

Vâng phục một cách đơn sơ và mau mắn là thái độ của Giuse, để mầu nhiệm Nhập Thể được thành toàn. Nếu hôm nay, Chúa nói với chúng ta những sứ điệp Người mong muốn qua giấc mộng, qua bao con đường khác, rất riêng tư, mà chỉ mình ta cảm nhận được… nếu chúng ta cũng mau mắn đáp tiếng “xin vâng” như Giuse, chắc chắn chúng ta cũng sẽ đóng góp phần nhỏ bé của mình vào công cuộc cứu độ của Thiên Chúa đối với thế giới này.

Lạy Chúa, xin cho chúng con biết mở rộng cõi lòng, để chúng con đón nhận mầu nhiệm Chúa Nhập Thể mỗi ngày qua Bí Tích Thánh Thể như chính thánh Giuse xưa đã đáp tiếng “xin vâng” để đón nhận Thiên Chúa nhập thể vào thế giới. Amen.